Một trong những vấn đề lớn nhất là sự mất cân bằng kinh tế trong phòng thủ. Các hệ thống đánh chặn hiện đại có chi phí rất cao, trong khi mục tiêu đối phó lại có giá trị thấp hơn nhiều, khiến hiệu quả tài chính giảm mạnh. Điều này khiến Mỹ và các đồng minh phải tiêu tốn nguồn lực lớn để duy trì năng lực phòng thủ.
Thực tế cho thấy hiệu quả phòng không có dấu hiệu suy giảm. Theo JINSA, tỷ lệ tên lửa Iran xuyên thủng phòng thủ tại Israel đã tăng đáng kể chỉ trong thời gian ngắn, dù cường độ tấn công không tăng tương ứng.
Không chỉ vậy, nhiều đồng minh của Mỹ tại Trung Đông cũng đang tiêu hao nhanh dự trữ phòng thủ, cho thấy áp lực lan rộng trên toàn khu vực.
Ở chiều ngược lại, khả năng duy trì các hoạt động tấn công của Mỹ cũng gặp khó. Lượng vũ khí dự trữ bị tiêu hao nhanh hơn tốc độ sản xuất, trong khi năng lực công nghiệp chưa thể đáp ứng ngay nhu cầu tăng mạnh. Điều này làm dấy lên lo ngại về khả năng duy trì các chiến dịch kéo dài.
Trước tình hình đó, Mỹ đã lên kế hoạch tăng mạnh chi tiêu quốc phòng trong những năm tới, đặc biệt cho các chương trình liên quan đến vũ khí và phòng thủ. Tuy nhiên, giới chuyên gia cảnh báo rằng tiền bạc không thể ngay lập tức chuyển hóa thành năng lực thực tế do hạn chế về chuỗi cung ứng và công suất sản xuất.
Nhiều đánh giá cho rằng các hoạt động quân sự kéo dài trong những năm qua đã ảnh hưởng đáng kể đến mức độ sẵn sàng của quân đội Mỹ, đặc biệt trong bối cảnh phải đối mặt với các thách thức tiềm tàng ở những khu vực khác như Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.
Tổng thể, chiến dịch vừa qua cho thấy một thực tế quan trọng: trong các xung đột hiện đại, không chỉ chi phí mà cả tốc độ sản xuất và khả năng duy trì nguồn lực mới là yếu tố quyết định.
Khang Nguyễn