Theo các cập nhật về thuế quốc tế, Brunei Darussalam không áp dụng thuế thu nhập cá nhân với cả cá nhân cư trú lẫn không cư trú. PwC trong bộ cơ sở dữ liệu PwC Tax Summaries cũng nêu rõ quốc gia này không triển khai sắc thuế đối với thu nhập cá nhân.
Chính sách này phản ánh cấu trúc tài khóa đặc thù của Brunei – một nền kinh tế quy mô nhỏ, dân số hạn chế nhưng sở hữu nguồn thu lớn từ dầu khí và các khoản thu liên quan. Dù không thu thuế thu nhập cá nhân, nước này vẫn duy trì hệ thống thuế doanh nghiệp; riêng ngành dầu khí áp dụng mức thuế suất đặc thù cao, chẳng hạn 55% theo luật thuế dầu khí, tạo nguồn thu ngân sách chủ lực.
Về quy mô kinh tế, dữ liệu từ World Bank cho thấy năm 2024, GDP danh nghĩa của Brunei đạt khoảng 15,34 tỷ USD, còn GDP bình quân đầu người vào khoảng 33.153,5 USD. Quốc gia này được xếp vào nhóm thu nhập cao, với dân số năm 2024 khoảng 463.000 người – yếu tố giúp mức thu nhập bình quân đầu người cao hơn đáng kể so với nhiều nền kinh tế ASEAN.
Ở góc độ kinh tế công, việc không thu thuế thu nhập cá nhân đồng nghĩa ngân sách phải được bù đắp từ các nguồn khác. Trường hợp Brunei cho thấy nguồn lực chủ yếu đến từ ngành năng lượng và các khoản thu liên quan, thay vì đánh trực tiếp vào thu nhập người lao động. Điều này tạo ra mức thu nhập thực nhận hấp dẫn, đặc biệt với lao động kỹ năng cao và chuyên gia nước ngoài, đồng thời trở thành một điểm nhấn khi nhắc đến môi trường làm việc tại đây.
Tuy vậy, mô hình này cũng đối mặt thách thức dài hạn. Khi giá năng lượng biến động, khả năng duy trì chính sách miễn thuế thu nhập cá nhân sẽ phụ thuộc lớn vào nền tảng ngân sách và chiến lược đa dạng hóa kinh tế. Thực tế, hệ thống thuế của Brunei không dựa vào một nguồn duy nhất mà kết hợp thuế doanh nghiệp, cơ chế thu trong lĩnh vực dầu khí cùng các nghĩa vụ quỹ hưu trí của người lao động để bảo đảm vận hành tài khóa ổn định.
Thủy Bùi