Sau 21 giờ đàm phán căng thẳng, phái đoàn hai nước rời bàn họp mà không đạt được kết quả. Đây là cuộc gặp trực tiếp đầu tiên trong hơn một thập niên và cũng là cuộc tiếp xúc cấp cao hiếm hoi kể từ sau Cách mạng Hồi giáo năm 1979, nên được kỳ vọng sẽ mở ra bước ngoặt quan trọng.
Kết quả của cuộc đàm phán được cho là có thể ảnh hưởng trực tiếp đến thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần cũng như việc nối lại hoạt động tại eo biển Hormuz—yếu tố then chốt với thị trường năng lượng toàn cầu.
Theo CNN, sự đổ vỡ này giáng đòn mạnh vào những hy vọng mong manh về một lối thoát cho khủng hoảng. Nguyên nhân chính nằm ở khác biệt sâu sắc giữa hai bên, từ yêu cầu, cách tiếp cận cho tới phong cách đàm phán.
Phía Mỹ, với Phó Tổng thống J.D. Vance, mong muốn đạt được một giải pháp nhanh chóng trong thời gian ngừng bắn ngắn ngủi. Trong khi đó, Iran lại theo đuổi cách tiếp cận thận trọng, kéo dài đàm phán để đạt lợi thế.
Khi Mỹ đưa ra đề nghị được xem là “cuối cùng và tốt nhất”, thế chủ động dường như chuyển sang Iran. Nếu muốn tiếp tục đối thoại, Tehran có thể sẽ phải điều chỉnh lập trường của mình.
Một trong những điểm bất đồng lớn nhất vẫn là chương trình hạt nhân của Iran. Mỹ yêu cầu cam kết rõ ràng rằng Iran không theo đuổi vũ khí hạt nhân, trong khi phía Iran cho rằng các yêu cầu này là quá mức và thiếu thực tế.
Trong khi đó, Iran tỏ ra không quá bất ngờ với kết quả, cho rằng việc không đạt được thỏa thuận chỉ sau một phiên họp là điều đã được dự liệu từ trước.
Hiện tại, cả hai bên vẫn chưa công bố bước đi tiếp theo sau khi lệnh ngừng bắn 14 ngày kết thúc. Pakistan, với vai trò trung gian, kêu gọi các bên tiếp tục duy trì cam kết và mở đường cho vòng đàm phán mới.
Sau thất bại này, ba câu hỏi lớn vẫn còn bỏ ngỏ: Mỹ có thực sự leo thang căng thẳng như những tuyên bố cứng rắn trước đó? Iran sẽ phản ứng ra sao? Và tình trạng bất ổn này sẽ còn tác động đến kinh tế toàn cầu trong bao lâu?
Khang Nguyễn